Khó khăn của người cai thuốc.

Khó khăn của người cai thuốc.

Câu chuyện không hồi kết của những người cai thuốc. Bật mí một con đường đầy hy vọng nơi cuối bài viết. Đọc xong sẽ thấy tiếc nuối: “Ước gì mình biết sớm hơn”.

KHÓ KHĂN CỦA NGƯỜI CAI THUỐC

Tất nhiên, nếu bạn có thể bỏ hoàn toàn không hút hít gì thì mình rất ủng hộ. Tuy vậy, bản thân mình là 1 người hút thuốc 9 năm mỗi ngày 1 bao, việc từ bỏ là vô cùng khó khăn.

Đầu tiên phải nói đến việc từ bỏ mọi việc hút hít.
Sự căng thẳng do thiếu nicotin, hay nói hơn là một cơn vật thuốc nó không rõ ràng như ma túy. Nó nhẹ hơn, nhưng đủ để bạn có 1 chuỗi ngày dài tồi tệ. Sự căng thẳng chực chờ, và cám dỗ từ điếu thuốc khi xác định không hút nó nữa ngày càng lớn. Đặc biệt khi say.

Mỗi khi đi qua một con phố nào đó vào giờ chuẩn bị đi làm, mùi thuốc lá, hay thuốc lào lúc cai đều vô cùng quyến rũ. Và nó quyến rũ theo kiểu, bạn sẽ bắt buộc phải liếc mắt vào điếu thuốc cháy dở, của một cậu cùng dừng đèn đỏ.
Có lẽ 8 năm hút thuốc, cũng đủ để não tôi biết cách kiếm được thứ nicotin nó đang cần.

Thỏa hiệp với nicotin.

Có cách nào được nạp nicotin mà tránh được 3999 chất gây ung thư còn lại không?

Và tôi tìm đến các phương pháp thay thế.

Các phương pháp cũ như nước súc miêng, kẹo cao su, miếng dán nicotin, kẹo ngậm, tăm nicotin mình đều đã sử dụng qua, thời gian sử dụng mỗi loại tối thiểu 1 tháng, tối đa 3 tháng, nhưng rồi vẫn quay lại điếu thuốc. Đôi khi thấy mình thật thiếu quyết tâm!

Nhưng cũng nhờ thế mà mình nhận ra, không hẳn chỉ là não mình thèm nicotin, thèm cái sự tập trung nicotin đem lại.

Mà còn chính là cái cảm giác, hít vào rồi thở ra nơi lồng ngực, phổi dãn ra, co lại, găn gắt , âm ấm cuống học, cảm nhận làn khói chạy trong khoang mũi ra ngoài, cái chép miệng hơi chua chua đẩy mùi vị thuốc lá lên miệng, hay còn là cảm giác của miệng, ngậm một cái gì đó đầu môi . Đó chính là thói quen của cơ thể mình mỗi khi xong bữa ăn, bắt đầu lên xe, xuống xe, trước khi bắt đầu bất cứ một công việc gì cần đến sự nghiêm túc, tập trung.


Tất cả những phương pháp trên đều không tiện bằng thuốc lá truyền thống, khi mà quên 1 bao thuốc, mình có thể mua nó ở bất kì góc phố, hàng quán nào, ít tiền mua loại ít tiền, nhiều tiền mua loại nhiều tiền. Còn quên một gói tăm nicotin, chẳng thể mua ở đâu được, quên một miếng dán, không phải hàng thuốc nào cũng bán.

Đó là chưa kể, việc phụ thuộc vào nicotin không chỉ dừng ở khung thời gian 1 ngày như người ta tưởng. Nó phụ thuộc vào bất kì thời điểm nào trong ngày, bạn gặp 1 điều gì đó căng thẳng, một cảm xúc bất ngờ, và miếng dán từ 4 tiếng trước không giúp bạn giải quyết điều đó như 1 điếu thuốc. Cây tăm cũng không thể kéo 1 hơi thật sâu cho bõ tức được.

Toàn bộ những cảm giác và thói quen đó, đã hình thành hàng ngày trong suốt 8 năm hút thuốc lá truyền thống. Tôi có thể khẳng định, bỏ thuốc lá truyền thống khó hơn người ta tưởng rất nhiều.

Vậy còn con đường nào tôi chưa thử?

Và rồi thế giới mang đến cho một tin, vape đã xuất hiện. Một thứ có đầy đủ cảm giác của cơ thể khi sử dụng, cái thèm thuồng nicotin của não bộ, sự sạch sẽ không tàn bụi, sự an toàn có cơ sở hơn, và xa hơn một chút với viễn cảnh: “cổ họng có 1 cái lỗ”.

Nếu các bạn chưa biết vape là gì, đọc ngay: Định hình vape là gì.

Nguyễn Côn.

Còn nữa